Ngày xưa, trong bộ tộc Sasiyat của Đài Loan có một chàng thanh niên rất lười biếng. Hằng ngày, chàng ta đều chỉ làm có mỗi việc, đó là ngủ.

Mẹ của người thanh niên rất tức giận, bèn lấy gậy đánh anh chàng. Thật không ngờ, chiếc gậy dính chặt trên người chàng thanh niên trẻ.

Chỉ một lát sau, chiếc gậy biến thành một cái đuôi. Ngay sau đó, chàng thanh niên biến thành một chú khỉ.

Khỉ chạy thẳng vào rừng rồi òa khóc. Thấy vậy, một chú chim bồ câu bèn bay đến an ủi chú.

Sau khi nghe câu chuyện của Khỉ, Bồ Câu cũng tâm sự rằng ngày xưa mình là một cô gái nhỏ.

Có một ngày, cô gái một mình trốn vào rừng chơi.

Kết quả là cô gái bị lạc trong rừng.

Đột nhiên, hai bàn tay của cô gái biến thành đôi cánh. Ngay sau đó, cô đã biến thành một con chim bồ câu.

Sau khi biến thành chim bồ câu, cô gái rất mong tìm được đường về nhà. Vì vậy, cô quyết định đi tìm Chúa giúp đỡ. Chú khỉ quyết định đi cùng với cô gái.

Cả hai cùng dắt nhau đi, đột nhiên nhìn thấy một chú gấu đen đang khóc.

Gấu Đen nói rằng mình và Công là bạn tốt của nhau. Cả hai đều có bộ lông màu trắng tuyệt đẹp.

Cả hai hứa sẽ tô giúp nhau một bộ lông thật đẹp. Chú gấu đã giúp bạn mình có được một bộ lông thật đẹp!

Nhưng, Công đã biến bạn mình thành một chú Gấu Đen. Ngoài ra, Công còn dùng màu trắng vẽ một ký tự chữ V trước ngực của Gấu Đen.

Bồ Câu an ủi Gấu Đen và khuyên Gấu cùng đi với mình tìm Chúa giúp đỡ. Thế là, cả ba cùng nhau lên đường.

Không lâu sau đó, cả ba đã tìm được Chúa Trời và kể cho Ngài nghe câu chuyện riêng của mình.

Thế là, Chúa Trời ban cho Bồ Câu một năng lực đặc biệt để có thể tự tìm đường về nhà. Bồ câu mừng rỡ và nhanh chóng bay về ngôi nhà thân yêu của mình.

Sau đó, Ngài nói rằng vì Công bắt nạt Gấu Đen nên quyết định nhốt Công vào lồng để mọi người chiêm ngưỡng.

Cuối cùng, Chúa Trời ban cho Khỉ một kỹ năng trèo cây tuyệt vời. Vì được trèo lên cây hái chuối ăn nên Khỉ đã vui mừng ra mặt.

Thế nhưng, Chúa Trời lại nói: “Nhưng vì con vốn là một người biếng nên khi con bị phát hiện đang ăn trộm chuối, con sẽ bị mọi người xua đuổi”.

Từ đó trở đi, mỗi khi đang ăn chuối mà trông thấy con người, Khỉ sẽ hốt hoảng mà nhanh chóng lủi đi.