Ốc lớn rất thích đi dạo với Ốc nhỏ.

Ốc nhỏ hỏi Ốc lớn: “Chúng ta còn phải đi bao lâu nữa thế?” Ốc lớn trả lời: “Sắp đến rồi!”

Ốc lớn và Ốc nhỏ chầm chậm bò lên một nhành cây. Cả hai gặp một chú chim đang hót líu lo với bộ lông màu đỏ sặc sỡ.

Ốc lớn nói: “Chú chim hót líu lo để đi cùng chúng ta đấy!” Ốc nhỏ trả lời: “Vậy thì chúng ta có thể đi nhanh một chút rồi, đúng không?”

Ốc lớn và Ốc nhỏ tiếp tục chầm chậm bò đến một dòng suối nhỏ và nhìn thấy một chú rùa.

Ốc lớn nói: “Dòng suối nhỏ thật trong lành, thảo nào chú rùa con lại thích đến đây chơi nhỉ!” Ốc nhỏ cũng nói: “Lỡ chú rùa con té thì làm sao? Vậy thì không thể về nhà rồi!”

Ốc lớn và Ốc nhỏ lại tiếp tục chặng đường của mình. Lần này, cả hai bước trên con đường sỏi và gặp một chú chó con đang lang thang.

Ốc lớn nói: “Chó con đi từ từ thôi, lang thang cũng là một cách hưởng thụ cuộc sống đấy!” Ốc nhỏ hỏi: “Có phải chó con không tìm được đường về nhà nên mới lang thang khắp nơi đúng không?”

Ốc lớn và Ốc nhỏ tiếp tục lên đường. Lần này, cả hai bò đến một bãi cát và gặp hai anh em họ nhà Cua.

Ốc lớn nói: “Mình cảm thấy anh Cua sẽ bị đẩy xuống dưới biển đấy!” Ốc nhỏ hỏi: “Nếu hai chúng ta bị rớt xuống biển thì làm sao nhỉ?”

Ốc lớn và Ốc nhỏ lại tiếp tục bò lên một cục đá. Cả hai gặp một chú bạch tuộc đang nấu ăn.

Ốc lớn nói: “Mì rong biển trông có vẻ ngon nhỉ!” Ốc nhỏ nói: “Đói quá! Đói quá! Thật là đáng sợ quá đi! Bao giờ chúng ta mới về đến nhà đây?”

Ốc lớn và Ốc nhỏ leo lên lưng của một chú cá voi. Cả hai đang thấy mình càng ngày càng xa ngôi nhà thân yêu.

Ốc lớn nói: “Xa nhà mới biết cảnh đêm quanh đây đẹp đến như thế!” Ốc nhỏ nói: “Thật sự rất đẹp! Muốn mau mau về nhà thôi!”

Không chịu đựng được nữa, Ốc nhỏ bèn bò lên lưng của của Ốc lớn và hỏi: “Chúng ta đã đi một đoạn đường rất xa, trời đã tối thế này rồi, sao tìm được đường về nhà đây?”

Ốc lớn toàn thân phát sáng, trên thân xuất hiện thêm một cái cửa, Ốc nhỏ bèn chui vào.

Một bữa tối thịnh soạn được bày sẵn trên bàn. Ốc lớn nói: “Nghỉ ngơi tí đã! Dù đã đi xa bao nhiêu nhưng chỉ cần có gia đình ở bên thì không cần phải lo sợ nữa! Ngủ ngon nhé, con cưng của bố!”.

Ốc nhỏ nói: “Thật là ngon! Chúc bố ngủ ngon nhé! Ngày mai chúng ta lại đi dạo nữa nhé bố!”.

Ngày thứ hai, Ốc nhỏ thức dậy. Con đường trước mắt trở nên thật lạ lẫm, Ốc nhỏ hỏi bố: “Bố ơi, đây là đâu? Chúng ta không cần phải về nhà sao?”

Ốc lớn trả lời: “Thế giới này rất rộng lớn, chúng ta có thể đi xa nhiều hơn như thế. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, nơi nào cũng là nhà của chúng ta”.