Trong rừng có một con khỉ leo trèo rất giỏi tên là Mochi.

Nó leo hết từ cây cao này đến cây cao khác.

Không có chuyện gì có thể ngăn cản được Mochi.

Thậm chí, chúa sơn lâm còn ban tặng cho Mochi một chiếc cúp với danh hiệu “Nhà vô địch trèo cây”.

Mochi thường hay đắc ý nói: “Nếu không thể trèo lên chỗ cao nhất thì còn có ý nghĩa gì nữa?”

Có một ngày, một con hồ ly nói với Mochi rằng, “Mochi à, chiếc cúp của cậu thật đẹp, nhưng mà thật đáng tiếc...”

Mochi hỏi, “Đáng tiếc chuyện gì vậy?” Hồ ly trả lời, “Nếu như cậu có thể lấy được chiếc cúp bạc sáng lấp lánh trên trời thì quả là hoàn mỹ”.

“Vậy thì mình làm sao mới lấy được nó đây?”, Mochi hỏi. “Nó chỉ thuộc về ai có khả năng trèo lên vị trí cao nhất thôi!Nhưng đối với cậu chắc chỉ là chuyện nhỏ, đúng không?”, hồ ly vừa cười vừa nói.

Nghe vậy, Mochi hùng dũng nói, “Mình nhất định lấy được chiếc cúp bạc trên trời”. Toàn thể các loài động vật trong rừng vỗ tay nhiệt liệt hoan nghênh lòng dũng khí của Mochi.

Hết đêm này đến đêm khác, Mochi vẫn miệt mài trèo. “Chưa đủ, vẫn chưa đủ cao”, Mochi tự nhủ.

Nửa tháng trôi qua, Mochi vẫn chưa lấy được chiếc cúp bạc. Các loài động vật thi hỏi nhau: “Mochi, cậu có làm được không?”

Có một đêm, vì quá mệt nên Mochi đã ngã từ trên cây xuống.

Nhân cơ hội này, hồ ly nói: “Nếu Mochi té từ trên cây xuống thì chúng ta nên tước lấy chiếc cúp và danh hiệu của Mochi”. Chúa sơn lâm cũng cảm thấy rất hợp lý nên đã nói rằng, “Ta tuyên bố sẽ thu hồi chiếc cúp với danh hiệu “Nhà vô địch trèo cây” của Mochi”.

Mochi rất buồn và đi lang thang bên hồ rồi ngồi khóc một mình.

Ngay lúc này, bác cú mèo hỏi: “Sao con lại khóc, Mochi?” Mochi buồn bã trả lời: “Vì... con mãi vẫn không lấy được chiếc cúp bạc trên trời, mọi người đã không còn gọi con là nhà vô địch trèo cây nữa”.

Bác cú mèo chỉ vào hình ảnh ánh trăng trên mặt nước và nói, “Đây có phải là chiếc cúp bạc mà con muốn lấy đúng không?”

Mochi không còn tin nổi vào mắt mình và hỏi: “Tại sao trước khi con chưa bao giờ nhìn thấy?”. Bác cú mèo cười và nói: “Có lẽ là do con chỉ luôn hướng về phía trời mà tìm đấy thôi?”

Sau ngày hôm ấy, nụ cười đã trở lại trên gương mặt Mochi. Mochi không còn muốn thử thách việc leo trèo từ cây cao này đến cây cao khác nữa.

Mochi đã giúp một chú chim làm tổ cho mái ấm của mình.

Lúc chú mèo con bướng bỉnh trèo lên cây không biết tìm đường xuống, Mochi đã mang chú mèo con về đến nhà an toàn.

Tuy danh hiệu “Nhà vô địc trèo cây” đã bị tước đi nhưng Mochi đã được chúa sơn lâm ban cho một chiếc cúp khác với danh hiệu “Phục vụ tận tâm”.

Vào các buổi tối, Mochi thường tìm đến bác cú mèo bên hồ trò chuyện thâu đêm.

Không biết từ lúc nào, chiếc cúp bạc trên trời cũng mỉm cười cùng với Mochi.