Tại văn phòng Sở Lao động và Phát triển Thanh niên thành phố Gia Nghĩa, Trần Nghiệp Phương đang nhanh tay gõ bàn phím, chuẩn bị tài liệu tuyên truyền về quyền lợi lao động di cư. Ít ai có thể tưởng tượng rằng đôi tay từng chai sạn ấy giờ đây lại viết văn bản và sáng tác văn học.
Hơn mười năm trước, bà là công nhân công trình trên những tòa nhà cao tầng.
Bà không trở thành nhà văn từ kế hoạch ban đầu, mà từ những lần chuyển đổi thân phận trong cuộc sống.
Từ một ngôi làng nhỏ ở Indonesia đến công trường tại Đài Loan, bà luôn di chuyển và tìm cách đứng vững.
Từ nhỏ bà đã yêu viết lách, nhưng cuộc sống đã khiến giấc mơ ấy tạm dừng.
Ban đầu không biết tiếng, bà dùng cử chỉ để giao tiếp, rồi tự học bằng cách ghi lại ngôn ngữ.
Cuốn sổ nhỏ trở thành nền tảng của bà.
Sau khi kết hôn, bà vừa làm mẹ vừa học tập.
Bà tự học tiếng Hoa bằng nhiều cách sáng tạo.
Một lần nhặt được sách giáo khoa, bà xóa và viết lại—như viết lại cuộc đời mình.
Bà đọc sách từ truyện đến luật lao động.
Sau đó bà trở thành phiên dịch viên.
Nhưng bà nhận ra AI có thể thay thế mình, nên quyết định học thêm và thi chứng chỉ.
Với nỗ lực bền bỉ, bà thành công và trở thành cố vấn.
Sau đó bà bắt đầu viết lại.
Năm 2023 bà đoạt giải, năm sau đoạt giải nhất.
Bà nhận ra viết là cách đối thoại với thế giới.
Hiện nay bà là cây bút của truyền thông lớn.
Thông điệp của bà:
"Nếu cố gắng mà chưa đạt kết quả, chắc chắn có ý nghĩa phía sau.
Không có thất bại, chỉ có hành trình.
Mọi khó khăn đều rèn luyện bạn trở nên mạnh mẽ hơn."