Từ hành trình trở thành đến cảm giác thuộc về: Âm nhạc, GRADIENTS và hành trình của tôi với tư cách là người con thế hệ thứ hai Đài Loan–Úc
Từ nhỏ đến lớn, tôi thường xuyên được hỏi cùng một câu hỏi: “Bạn đến từ đâu?”Đôi khi đó là sự tò mò, đôi khi là sự bối rối. Và có nhiều khi, sau khi tôi trả lời, người đối diện lại khựng lại một chút rồi hỏi lại lần nữa. Tôi từ lâu đã quen với điều đó. Ngoại hình và phát âm của tôi không rõ ràng khiến người khác mong đợi một câu trả lời “rõ ràng” hơn những gì tôi có thể đưa ra. Và đôi khi, ngay cả khi tôi đã trả lời, họ vẫn không hoàn toàn tin.Lớn lên từ những trải nghiệm như vậy đã sớm dạy tôi một điều: thế giới thường thích những sự phân loại rõ ràng, trong khi con người lại phức tạp hơn rất nhiều so với những vẻ bề ngoài đó.Trong một thời gian dài, tôi nghĩ đó là điều cần phải sửa. Tôi cố gắng khiến bản thân dễ được nhận dạng và phân loại vào nhóm nào hơn. Nhưng âm nhạc chưa bao giờ yêu cầu tôi làm như vậy. Âm nhạc cho phép sự phức tạp, nó cho phép những mâu thuẫn, cho tôi có không gian của riêng mình và cho phép tôi được là chính mình.Và Đài Loan trở thành nơi khiến tôi cảm thấy mình “có thể tồn tại ở đó”.Trở Thành Người Đài Loan: Một Quyết Định, Không Phải Ngẫu NhiênVào tháng 3 năm 2024, tôi đưa ra một quyết định đã ấp ủ suốt nhiều năm — tôi nộp đơn xin quốc tịch Đài Loan.Lý do dẫn đến quyết định này rất rõ ràng. Khi tôi biết rằng từ ngày 1/1/2024, quy định mới giúp thế hệ thứ hai dễ dàng hơn trong việc xin quốc tịch, tôi có một cảm giác rất chắc chắn: chính là lúc này. Đây là bước đi tôi đã chờ đợi, nó không phải vì sự thuận tiện, mà là sự công nhận — công nhận rằng tôi đã sống và cống hiến ở đây, và công nhận mối liên kết giữa tôi và Đài Loan, một sự gắn bó mang tính bản năng chứ không phải biểu tượng.Quá trình này không hề dễ dàng. Bất kỳ ai từng trải qua đều biết rằng giấy tờ, thủ tục, thời gian chờ đợi và sự chịu đựng về mặt cảm xúc đều là một phần của hành trình này. Tôi cũng hiểu rằng với nhiều người cùng thế hệ, con đường này vẫn chưa đủ rõ ràng và dễ dàng. Vì thế, tôi hy vọng có thể chia sẻ trải nghiệm của mình để những người đi sau bớt phần lạc lối.Ngày 12 tháng 8 năm 2024, tôi chính thức có quốc tịch Đài Loan.Đó vẫn là một trong những ngày ý nghĩa nhất trong cuộc đời tôi.Tôi vẫn nhớ mình đứng trong văn phòng hộ tịch, xung quanh là những người đang bình thản xử lý giấy tờ hành chính, còn tôi thì có lẽ trông hoàn toàn mất kiểm soát, phấn khích chụp ảnh cùng thẻ căn cước mới. Mọi người nhìn tôi như thể tôi hơi điên, nhưng tôi chẳng bận tâm. Với tôi, đó không chỉ là “một tấm thẻ”, đó là một cột mốc, là giấc mơ tôi mang theo từ ngày đầu tiên đặt chân đến Đài Loan.Ngày hôm đó không chỉ là hoàn tất thủ tục hành chính, nó giống như cảm giác mọi thứ cuối cùng cũng đã vào đúng vị trí.Đài Loan với tôi là cảm giác gìTôi học được rằng cảm giác thuộc về không chỉ được xây dựng từ thân phận pháp lý, mà nó được hình thành từ đời sống hằng ngày.Với tôi, Đài Loan là cảm giác có thể yên tâm bước đi trên đường, là ghé vào một tiệm trà quen và nhìn thấy những gương mặt thân thiện. Là không khí ẩm ướt khiến người ta đổ mồ hôi — thứ mà nhiều người than phiền nhưng tôi lại thích, vì nó nhắc tôi đang ở đâuĐó còn là cảm giác kết thúc buổi biểu diễn khuya và biết rằng có những bữa ăn đêm luôn ở đó, món ăn nóng hổi, những con phố còn thức, và nhịp sống vẫn tiếp diễn.Những điều nhỏ bé tưởng chừng không đáng kể ấy lại từng chút một tạo nên hình dáng của “nhà”.Âm Nhạc: Nơi Tôi Chưa Bao Giờ Phải Lựa ChọnÂm nhạc là nơi đầu tiên tôi không cảm thấy áp lực phải “chọn một phe lập trường”.Đặc biệt trong jazz, quy tắc rất đơn giản: bạn phải lắng nghe, phản hồi và cùng người khác sáng tạo ngay trong khoảnh khắc. Việc thực hành đó không chỉ định hình giọng hát của tôi, ảnh hưởng đến cách tôi nhìn thế giới. Bạn không đến với tất cả câu trả lời, bạn đến với sự cởi mở.Triết lý này trở thành nền tảng cho mini album của tôi, GRADIENTS.Tôi đặt tên nó là Gradients vì vì với tôi, cuộc đời chưa bao giờ chỉ có trắng và đen, mà là những sắc độ chuyển tiếp không ngừng. Ở giai đoạn này, tôi đang chuyển mình thành một phiên bản trung thực hơn, ổn định hơn và chân thật hơn của chính mình.Mỗi ca khúc phản ánh một màu cảm xúc khác nhau — tĩnh lặng, khát khao, ấm áp, niềm vui, sự bất định và sự tự tin lặng lẽ. Khi kết nối lại, chúng phác họa hành trình tìm hiểu tôi là ai và tôi đang trở thành ai.Suýt Từ Bỏ , Nhưng Vẫn Lựa Chọn Ở LạiQuá trình tạo ra Gradients không hề suôn sẻ.Có một thời điểm tôi gần như từ bỏ hoàn toàn.Khi đĩa đơn đầu tiên của mini album gặp sự cố phát hành và không thể ra mắt đúng thời hạn, tôi thực sự suy sụp. Tôi đã dồn toàn bộ vào âm nhạc — cảm xúc, thời gian và nguồn lực — và rồi đột nhiên, mọi thứ dường như biến mất. Khi tình huống không thể giải quyết ngay, tôi nhớ mình đã cảm thấy hoàn toàn bất lực.Tôi thực sự đã cân nhắc việc từ bỏ phát hành.Nhưng cuối cùng, tôi chọn ở lại. Không phải vì dũng cảm, mà vì trách nhiệm. Tôi tự mình giải quyết, tìm kiếm, đặt câu hỏi, học những hệ thống mà tôi chưa từng nghĩ mình cần hiểu, và từng bước đưa mọi thứ trở lại đúng hướng.Không lâu sau đó, mọi thứ bắt đầu chuyển động trở lại một cách lặng lẽ. Âm nhạc tìm được đường quay lại với thế giới, và tôi tìm lại được con đường với công việc của mình. Khoảng thời gian đó dạy tôi một điều đơn giản nhưng lâu dài: sự kiên cường không phải lúc nào cũng ồn ào. Đôi khi, nó chỉ là việc từ chối biến mất.Mang Theo Đài Loan Bên MìnhKhi viết những dòng này, tôi đang ở Úc, chuẩn bị biểu diễn tại National Multicultural Festival.Tôi sẽ đứng trên sân khấu của một mái nhà, đại diện cho một mái nhà khác.Điều đó khiến tôi vô cùng xúc động. Úc là một phần gốc rễ của tôi — nơi bản sắc ban đầu được hình thành. Đài Loan là nơi tuổi thiếu niên và cuộc sống trưởng thành của tôi được định hình — công việc, các mối quan hệ, tiếng nói và sự tự tin của tôi. Trở lại đây với âm nhạc được nuôi dưỡng ở Đài Loan không mang cảm giác mâu thuẫn, mà là sự tiếp nối.Vào tháng 3, tôi sẽ mang chính âm nhạc này đến châu Âu, biểu diễn tại Ba Lan, cùng các nghệ sĩ được đề cử Grammy từ nhiều nền văn hóa khác nhau. Mỗi lần vượt qua biên giới cùng âm nhạc, tôi đều cảm nhận một trách nhiệm lặng lẽ nhưng rõ ràng: tôi không chỉ chia sẻ các bài hát. Tôi đang chia sẻ những gì Đài Loan đã trao cho tôi — sự cởi mở, niềm tin và tự do để được phức tạp.Tiếng Nói Của Thế Hệ Thứ Hai MớiLà một người thuộc thế hệ thứ hai, tôi thường nghĩ về ý nghĩa của việc chủ động “lựa chọn nơi thuộc về”.Tôi không xem xuất thân của mình là điều cần sửa chữa hay giải thích. Tôi xem đó là một góc nhìn. Việc lớn lên giữa những khác biệt rèn luyện cho tôi khả năng lắng nghe sâu sắc, chuyển dịch cảm xúc xuyên văn hóa và xây dựng kết nối ở nơi người khác nhìn thấy khoảng cách.Đài Loan đã trao cho tôi một điều tôi không ngờ tới: sự cho phép.Cho phép tôi trưởng thành mà không phải xóa bỏ những phần của chính mình. Cho phép tôi cống hiến mà không cần liên tục biện minh cho sự hiện diện. Cho phép tôi giữ sự phức tạp của mình mà vẫn được chấp nhận.Với tôi, đó chính là hình ảnh của một xã hội bao dung thực sự.Một Lời Nhắn Gửi Về Phía TrướcGửi đến những bạn trẻ có nền tảng gia đình nhập cư mới hoặc thế hệ thứ hai muốn theo con đường sáng tạo, tôi muốn nói rằng:Đừng vội che giấu điều khiến bạn khác biệt. Một ngày nào đó, chính sự khác biệt ấy sẽ trở thành tiếng nói của bạn.Đồng thời, hãy bảo vệ kỹ năng của mình. Hãy luyện tập, học hỏi và xây dựng kỷ luật, sáng tạo cần có cấu trúc để tồn tại.Quan trọng nhất, hãy tin rằng câu chuyện của bạn có giá trị — ngay cả khi thế giới chưa phản hồi lại.Hôm nay, tôi không còn cảm thấy mình sống “ở giữa” các nơi chốn một cách cô độc. Tôi cảm thấy mình mang theo nhiều hơn một mái nhà trong con người mình — và tôi đã học được cách biến điều đó thành âm nhạc.GRADIENTS là cách tôi nói rằng bản sắc không nhất thiết phải là một câu trả lời duy nhất. Nó có thể là một phổ.Và tại Đài Loan, tôi đã tìm thấy không gian — và sự cho phép — để dải màu ấy được tự do tồn tại。Là người thuộc thế hệ thứ hai Đài Loan–Úc, Caitlin lựa chọn sinh sống và sáng tạo tại Đài Loan, ghép nối cảm giác thuộc về từ những trải nghiệm đời thường. (Ảnh / Caitlin cung cấp)
2026-02-05 09:00